Cứ để mọi thứ như nó đang là

Giữa một thế giới mà mọi thứ đều được lý giải, được gọi tên, được gắn nhãn và tìm kiếm ý nghĩa… có khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải “hiểu” quá nhiều chưa? Có những lúc, ta nhìn một sự việc không còn bằng cảm xúc ban đầu, mà lập tức đi tìm một tầng nghĩa phía sau nó.

Một chiếc lá rơi không còn chỉ là chiếc lá rơi… mà trở thành một ẩn dụ. Một buổi chiều không còn chỉ là buổi chiều… mà gợi lên một nỗi niềm. Và rồi, có khi nào, chính vì quá quen với việc “hiểu”, mà ta quên mất cách “cảm”?

Trong dòng chảy bộn bề của hiện tại, có những điều rất nhỏ thường bị bỏ lại phía sau. Nhưng đôi khi, chỉ cần dừng lại một chút thôi… ta sẽ nhận ra, không phải mọi thứ đều cần phải gắn cho nó một ý nghĩa. Có những vẻ đẹp, chỉ cần được nhìn thấy… là đủ.

Cuối tuần rồi, tôi leo núi. Một ngọn núi quen, tôi đã từng đặt chân đến vài lần. Vẫn là những con dốc cao thấp xen kẽ, những đoạn đường gập ghềnh, những tán cây đứng đó tỏa bóng mát từ rất lâu. Vậy mà lần nào quay lại, tôi cũng háo hức như lần đầu tiên.

Trên đường đi, tôi bắt gặp vài chiếc lá khô nằm rải rác. Có chiếc còn nguyên hình hài, có chiếc chỉ còn lại những đường gân mỏng manh. Tôi cũng thấy những bông hoa đã lìa cành, cánh co lại, màu nhạt đi… nhưng vẫn đủ để nhận ra, đó là một bông hoa từng rực rỡ.

Tôi dừng lại, cúi xuống, ngắm một lúc lâu… rồi đưa điện thoại lên chụp vài tấm hình để lưu lại khoảnh khắc ấy. Khi tôi đăng những bức ảnh đó lên mạng, có người hỏi: “Nhìn mấy thứ đó… để tưởng tượng ra điều gì vậy?” Câu hỏi ấy khiến tôi chững lại vài giây. Vì tôi nhận ra… mình cũng đã từng như thế.

Tôi từng nhìn một chiếc lá rơi và nghĩ đến nỗi buồn. Từng nhìn một buổi chiều xuống và nghĩ về cô đơn. Từng thấy một bông hoa tàn… và nghĩ về những điều đã mất. Tôi đã quen nhìn thế giới qua nhiều lớp nghĩa. Quen đến mức, nếu một điều gì đó chỉ đơn giản là “nó đang là”… thì lại thấy thiếu. Thiếu một câu chuyện. Thiếu một chiều sâu. Thiếu một lý do để ghi nhớ. Tôi bận rộn với việc hiểu… mà quên mất việc cảm.

Nhưng hôm đó, đứng giữa một đoạn dốc nhỏ, nhìn những chiếc lá khô nằm im dưới chân… tôi không nghĩ gì cả. Một chiếc lá… chỉ là một chiếc lá. Nó rơi xuống… vì đã đến lúc phải rơi xuống. Không cần phải buồn. Không cần phải gắn vào đó một triết lý nào lớn lao. Nó đã sống trọn vẹn phần đời của nó… và giờ nằm ở đó, rất an yên.

Một bông hoa, dù không còn nguyên vẹn… vẫn giữ lại trong mình một vẻ đẹp rất riêng. Không còn rực rỡ… nhưng lại dịu dàng hơn theo một cách mà khi còn trên cành, có khi tôi chưa từng nhận ra.

Một vệt nắng đi qua… không cần trở thành biểu tượng của hy vọng hay điều gì cao xa. Nó chỉ là ánh nắng - đủ ấm, đủ sáng… để tôi biết mình đang ở trong một ngày rất đỗi dịu dàng.

Và tôi chợt hiểu…Có những thứ, khi mình thôi không cố gắng gán cho nó một ý nghĩa… thì tự nhiên nó lại trở nên dễ chịu hơn rất nhiều. Có lẽ, khi ta cho phép mọi thứ “chỉ là nó”… cũng là lúc ta cho phép bản thân “chỉ là mình”. Không cần phải giải thích. Không cần phải sâu sắc. Không cần phải lúc nào cũng hiểu rõ mình đang cảm thấy gì. Chỉ cần… ở đó. Và sống.

Leo núi, với tôi, dần dần cũng trở thành như thế. Ban đầu, tôi đi vì muốn thử sức, vì những con số, những cột mốc. Nhưng càng đi, tôi càng nhận ra… điều giữ mình ở lại không phải là đích đến. Mà là từng bước chân. Là cảm giác bàn chân chạm vào mặt đất. Là hơi thở dồn dập khi lên dốc… rồi chậm lại khi xuống dốc. Là những giọt mồ hôi mặn đắng… rơi xuống theo từng nhịp đi. Là khi tôi đi qua những tán cây, nghe tiếng lá xào xạc… mà không cần biết đó là loài cây gì. Là khi một cơn gió chạm vào làn da… mang theo sự mát lành rất thật. Những lúc như vậy, tôi không nghĩ gì nhiều. Tôi chỉ đi. Thở. Và cảm nhận.

Kỳ lạ là, trong những khoảng thời gian tưởng chừng như “không làm gì cả” ấy… tôi lại thấy mình đầy lên. Đầy sự tĩnh lặng. Đầy sự nhẹ tênh. Và một cảm giác bình yên rất rõ ràng. Để rồi khi trở về, tôi như được nạp lại năng lượng từ bên trong. Tôi bắt đầu một ngày mới… chậm hơn một chút. Nhẹ hơn một chút. Và đủ đầy hơn một chút.

Và tôi nhận ra…Niềm vui của mình, rốt cuộc rất đơn giản. Là khi mình kịp dừng lại giữa những vội vàng… Nhìn một chiếc lá mà không cần nghĩ nó tượng trưng cho điều gì. Thấy một buổi chiều trôi qua… mà không cần níu giữ. Chỉ chạm vào cuộc sống… theo cách nguyên bản nhất của nó. Chỉ vậy thôi.

Có lẽ trong cuộc đời này, không phải lúc nào chúng ta cũng cần phải hiểu thật rõ mọi điều… mới có thể sống trọn vẹn với nó. Đôi khi, chính sự giản đơn, nguyên bản… lại là nơi bắt đầu của bình yên.

Và nếu một chiều nào đó, bạn thấy mình mỏi mệt… vì phải “hiểu” quá nhiều…Hãy thử một lần… cứ để mọi thứ như nó đang là. Và để cảm xúc của mình… được tự do.

Bởi cũng có những cuộc gặp gỡ trong đời… đến rất muộn. Muộn đến mức, ta không biết nên gọi đó là may mắn… hay là một thử thách của trái tim. Khi một tình yêu tìm đến ở những ngày tưởng như đã yên ổn…ta sẽ phân vân: nên đón nhận… hay nên bước qua?

Nhưng có lẽ, giống như những chiếc lá rơi… hay một buổi chiều trôi qua…không phải điều gì cũng cần một câu trả lời. Có những cảm xúc… chỉ cần được ở lại. Rất khẽ thôi… nhưng đủ sâu.

Lê Xinh

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời