Đủng đỉnh tháng Chạp
Năm cũ rồi sẽ đi qua, nhưng tháng Chạp vẫn ở lại trong mỗi người, ở một góc rất riêng - nơi cất giữ những giọt nước mắt, những nụ cười, những hạnh phúc và cả những tổn thương.
Tháng Chạp thường đến rất khẽ: không ồn ào, không báo trước, như thể năm cũ sợ làm ta giật mình nên chỉ nhẹ nhàng chạm vào lòng người bằng một buổi sương sớm, một cơn gió lạnh, hay một chiều phố bỗng trầm hơn thường ngày. Tháng cuối cùng của năm không vội vàng khép lại thời gian, mà chậm rãi dắt ta đi qua những ngổn ngang cảm xúc, để ta kịp ngoái nhìn lại chính mình.
Tháng Chạp đọng trên những con phố quen bằng lớp sương mỏng long lanh, mong manh như nỗi buồn, nhưng cũng đủ ấm để an ủi những ai đã đi qua một năm nhiều chông chênh. Tôi vẫn tin rằng, trong mười hai tháng của năm, luôn có một tháng khiến ta nhận ra mình đã lớn thêm một đoạn, không phải bằng tuổi tác, mà bằng những suy tư lặng lẽ. Với nhiều người, tháng Chạp chính là khoảng thời gian ấy.
Dù đi qua bao nhiêu mùa, tháng Chạp vẫn giữ một nét rất riêng: nó mang theo mùi của hoài niệm, lại phảng phất hương của hy vọng. Những trang lịch mỏng dần, còn lòng người thì dày thêm những điều khó gọi tên. Tôi hay dừng lại giữa một buổi chiều muộn, nhìn mặt trời khuất sau mái nhà cuối phố, tự hỏi: năm nay mình đã kịp làm gì cho những thương yêu? Đã nắm tay ai đủ lâu và đã để ai trôi qua trong tiếc nuối?
Tháng Chạp là những buổi chiều gió lạnh lùa qua hàng cây, lá xào xạc như một bản nhạc tiễn mùa. Những chiếc lá cuối cùng rời cành không mang nặng chia ly, chúng chỉ lặng lẽ hoàn thành chu kỳ của mình. Người ta bảo, tháng Chạp khiến trái tim dễ mềm hơn, cũng dễ tổn thương hơn. Nhưng có lẽ, chính sự mong manh ấy lại nhắc ta nhớ rằng mình đã từng sống trọn vẹn, từng rung động, từng bước qua bão giông mà vẫn giữ được một khoảng trời dịu dàng trong tim.
Những tối cuối năm, thành phố sáng lên bởi những dải đèn giăng khắp các con phố. Ánh sáng ấy không chỉ để trang hoàng, mà như để nối lại những điều tưởng đã rời xa. Người đi xa trở về, người cũ ghé thăm, người trẻ nắm tay nhau qua mùa lạnh. Những câu chào giản dị, những cái nhìn thân quen, đôi khi ấm hơn cả một lò lửa giữa đông.
Nhưng tháng Chạp cũng là tháng của những tiếc nuối. Ta ngồi đếm lại những dự định còn dang dở, những lời hứa chưa kịp thực hiện, những cuộc hẹn đã lỡ vì một chút chần chừ. Và rồi, giữa những khoảng trống ấy, ta học cách dịu dàng hơn với chính mình. Không ai hoàn hảo trước thời gian. Điều quan trọng là ta vẫn còn đủ can đảm để bước sang năm mới với một trái tim biết ơn - biết ơn những điều đã đến, những điều đã qua và cả những điều chưa kịp xảy ra.
Đôi khi, tháng Chạp giống như một người bạn cũ ngồi lặng bên ta. Không nói nhiều, không thúc ép, chỉ đủ gần để ta thấy yên lòng. Người bạn ấy nhắc ta sắp xếp lại những ngổn ngang, gấp những thất vọng như gấp một tờ giấy cũ, cất vào ngăn ký ức, rồi khẽ mỉm cười: đủ rồi, mình đi tiếp thôi.
Tôi thích đi giữa đêm tháng Chạp, khi gió buốt mà lòng lại ấm. Con đường phía trước không sáng hết, nhưng ánh đèn hai bên vẫn đủ để ta biết mình đang bước về đâu. Dù chậm, dù có lúc dừng lại, tháng Chạp vẫn kiên nhẫn đi cùng ta, như người giữ nhịp cho những hành trình chậm rãi mà sâu sắc.
Cuối năm, người ta hay nói về đổi thay. Nhưng có lẽ, điều ta mong mỏi nhất không phải là những thay đổi thật lớn, mà là được giữ lại những điều nhỏ bé đã giúp mình đi qua cả một năm dài. Một tin nhắn hỏi thăm; một buổi chiều ngồi cạnh mẹ; một cái ôm sau những ngày bận rộn; hay chỉ một ánh mắt đủ để ta hiểu rằng mình không cô đơn. Tháng Chạp gom những điều bình thường ấy lại, xếp thành một bó ký ức ấm áp để ta mang theo sang năm mới.
Khi pháo hoa vẽ lên bầu trời đêm giao thừa, tôi luôn nghĩ rằng tháng chạp đã âm thầm hoàn thành nhiệm vụ của mình. Nó không rực rỡ như mùa xuân, không nồng nàn như mùa hạ, không thi vị như mùa thu, nhưng lại là mùa khiến ta trở về gần nhất với chính mình. Và vì thế, mỗi lần tháng Chạp khép lại để nhường chỗ cho tháng Giêng, trong lòng ta luôn có một nỗi bâng khuâng rất nhẹ, như vừa tiễn một người bạn tri kỷ.
Năm cũ rồi sẽ đi qua, nhưng tháng Chạp vẫn ở lại trong mỗi người, ở một góc rất riêng - nơi cất giữ những giọt nước mắt, những nụ cười, những hạnh phúc và cả những tổn thương. Từ góc nhỏ ấy, hy vọng lặng lẽ nảy mầm.
Tháng Chạp không chỉ là dấu chấm cuối của năm, nó là một lời thì thầm dịu dàng: cứ tin đi, rồi mọi thứ sẽ ổn.
Trúc Nguyễn














