Mùa Tagalau đầu tiên

Có những mùa trong đời không chỉ đi qua bằng thời tiết mà đi qua bằng một sự thay đổi rất sâu bên trong mỗi người. Đó là khi ta rời khỏi một vùng ký ức quen thuộc, để bước vào một vùng đất mới - nơi mọi thứ đều lạ, và chính mình cũng trở nên khác đi. Có người đã có một mùa như thế - Mùa Tagalau đầu tiên trên đất Chăm.

Ngày rời Hà Nội, bằng lăng nở tím cả một khoảng trời. Màu tím của mùa hè - của những năm tháng học trò, của tiếng ve gọi ký ức trở về. Tôi rời đi khi mùa còn đang rực rỡ nhất, mang theo trong lòng những điều chưa kịp gọi tên: một chút luyến tiếc, một chút chênh chao của tuổi trẻ vừa bước qua ngưỡng cửa quen thuộc.

Tôi từng nghĩ, bằng lăng chỉ có một mùa - mùa nở. Nhưng rồi, tôi nhận ra trước khi hoa bung sắc, là những tháng ngày cây trơ cành, rụng lá. Những chiếc lá đỏ nâu rơi xuống, những cành khẳng khiu im lặng trong gió. Và phải đi qua mùa rũ bỏ ấy mới có một mùa hoa trọn vẹn.

Có lẽ con người cũng vậy. Tôi gặp lại một người bạn cũ vào buổi chiều cuối cùng trước khi rời Hà Nội. Chúng tôi ngồi bên ly café trong một quán nhỏ quen thuộc. Bạn tôi không nói nhiều, chỉ hỏi một câu rất nhẹ rằng tôi có sợ không, khi phải bắt đầu lại ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Tôi đã im lặng. Vì lúc đó, tôi không biết câu trả lời là gì.

Chúng tôi tạm biệt nhau khi hoàng hôn buông xuống. Những cánh bằng lăng rơi rất khẽ. Không ai nói lời tạm biệt, nhưng cả hai đều hiểu - mỗi người rồi sẽ đi về một hướng khác của cuộc đời.

Và rồi, tôi đến miền duyên hải. Đến với xứ cát, với nắng gió, với biển và một mùa hoa tím. Tagalau là cách người Chăm gọi tên của bằng lăng.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Tagalau nở bên sườn núi, tôi đã đứng rất lâu. Vẫn là sắc tím quen thuộc, nhưng không còn là vẻ mềm mại của phố thị. Ở đây, hoa mang một sức sống khác - mạnh mẽ, bền bỉ, bám vào đá, vào gió, vào cái khắc nghiệt của thiên nhiên mà vươn lên.

Đúng vào dịp lễ Kate Festival, tiếng trống, tiếng cồng vang lên giữa không gian núi rừng và biển cả. Người Chăm đón mùa bằng tất cả niềm tin và sự thành kính. Tôi đứng giữa không khí ấy, chợt nhận ra mình đang ở rất xa Hà Nội, nhưng lại rất gần với một điều gì đó sâu hơn - cảm giác thuộc về.

Tôi lại nhớ đến câu hỏi của người bạn cũ. “Có sợ không… khi bắt đầu lại?”. Có nhưng có lẽ, điều đáng sợ hơn là không dám bắt đầu. Mùa Tagalau đầu tiên đã dạy tôi một điều rất giản dị: Không phải cứ rời đi là mất mát. Đôi khi, đó là cách để ta lớn lên. Giống như cây bằng lăng phải rụng lá, phải trơ cành, phải đi qua những tháng ngày tưởng chừng khô cằn nhất mới có thể nở ra một mùa hoa khác - ở một vùng đất khác.

Tôi vẫn mang theo Hà Nội trong mình. Vẫn nhớ màu tím bằng lăng của những năm tháng cũ. Nhưng tôi không còn đứng lại ở đó nữa. Vì ở nơi này, Tagalau đang nở. Và tôi - cũng đang học nở hoa theo một cách rất khác của riêng mình.

Tuổi trẻ có thể sẽ đi qua với những điều còn dang dở. Nhưng nếu đủ can đảm bước tiếp, mỗi chúng ta đều sẽ tìm thấy một “mùa hoa” khác - có thể không giống những gì ta từng biết, nhưng đủ để ta hiểu rằng: mình đã trưởng thành.

Thảo

Bài viết hay? Hãy đánh giá bài viết

  • Quan tâm nhiều nhất
  • Mới nhất

15 trả lời

15 trả lời